Lược sử siêu xe
Từ truyền thống tới tương lai
Andy Thú chơi khẳng định đẳng cấp
Siêu xe giữa ngã ba đường
Niềm đam mê của Hollywood
Lược sử siêu xe
Lược sử siêu xe
Từ truyền thống tới tương lai
Thú chơi khẳng định đẳng cấp
Siêu xe giữa ngã ba đường
Niềm đam mê của Hollywood

Sau Thế chiến thứ II, châu Âu bước vào giai đoạn tái thiết, cuộc sống thiếu thốn, tẻ nhạt, và dân chúng thì khát khao những biểu tượng mới của sự tiến bộ. Trong bối cảnh này, nước Ý dần nổi lên như một cái nôi cho nghệ thuật xe hơi, với cái tên nổi bật: Enzo Ferrari, một cựu tay đua chuyển sang lĩnh vực công nghiệp. Ferrari đã thành lập công ty mang tên mình vào năm 1947, để thỏa mãn chỉ một ước mơ: tạo ra những cỗ máy nhanh nhất và tuyệt vời nhất trên Trái đất. Những sáng tạo của ông, như chiếc Ferrari 166 Inter năm 1948, chính là bản tuyên ngôn về ý chí và kỹ năng chế tác.

Ở cách đó không bao xa, Ferruccio Lamborghini, một ông trùm máy kéo, cảm thấy bực bội trước sự kiêu ngạo của Ferrari và cả sự thiếu tin cậy của những chiếc xe hơi do hãng này sản xuất ra. Dân xứ này vẫn đồn nhau rằng, sau một cuộc tranh cãi nảy lửa với Enzo, Ferruccio thề sẽ chế tạo một thứ tốt hơn. Năm 1963, chiếc Lamborghini 350 GTV được xuất xưởng, một đối thủ cạnh tranh tinh tế, táo bạo, gắn động cơ V12 với tiếng máy gầm gừ như giọng trầm của một nghệ sĩ opera.

Cũng không ngoa khi nói rằng, siêu xe châu Âu chính là một tuyên bố về sự khác biệt, kết hợp hài hòa hòa giữa nghệ thuật và kỹ thuật, phản ánh nỗi ám ảnh của cựu lục địa với cái đẹp và truyền thống lâu đời.

Lamborghini Miura (1966)

Những siêu xe đời đầu này không chỉ là kỳ tích kỹ thuật, chúng còn là những hiện vật văn hóa. Châu Âu, với truyền thống thủ công lâu đời, đã cung cấp một mảnh đất màu mỡ cho sự phát triển của chúng. Các công ty như Maserati, Alfa Romeo, sau này là Pagani và Bugatti (được hồi sinh ở Pháp) đã coi sản phẩm của họ như những tác phẩm nghệ thuật, kết hợp thẩm mỹ với hiệu suất.

Kết quả là thế giới được chiêm ngưỡng những tuyệt tác như chiếc Lamborghini Miura năm 1966, thường được coi là siêu xe thực thụ đầu tiên, với động cơ nằm ở chính giữa và những đường cong không tưởng khiến mọi người choáng váng. Động cơ V12 3,9 lít sản sinh 350 mã lực – con số đáng kinh ngạc vào thời điểm đó – giúp nó đạt tốc độ hơn 270 km/h. Miura không chỉ nhanh; nó là một sự khai sáng, một chiếc xe trông như thể được điêu khắc bởi bàn tay của thần gió.

Lamborghini 350 GTV (1963)
Siêu xe là loại xe thể thao đỉnh cao, được thiết kế để đạt hiệu suất vượt trội, với công suất từ 350 mã lực trở lên, tốc độ tối đa vượt 320 km/h và khả năng tăng tốc 0-100 km/h dưới 3 giây. Chúng sử dụng vật liệu tiên tiến như sợi carbon, khung nhôm, và động cơ mạnh mẽ như V8, V12 hoặc hệ thống hybrid, kết hợp khí động học tối ưu và công nghệ đua xe. Siêu xe, như Ferrari SF90 Stradale hay McLaren 720S, đại diện cho đỉnh cao kỹ thuật, sản xuất giới hạn, và thường mang tính biểu tượng, phản ánh sự kết hợp giữa đổi mới công nghệ và thiết kế độc đáo.

Cho đến giờ, nhiều người vẫn thắc mắc, vì sao những thương hiệu siêu xe đắt giá nhất thế giới chủ yếu ra đời và đặt đại bản doanh ở châu Âu? Câu trả lời có lẽ nằm ở lịch sử và địa lý. Di sản quý tộc của cựu lục địa đóng một vai trò quan trọng, với những nhà bảo trợ giàu có khao khát thể hiện địa vị của mình thông qua những cỗ máy độc nhất, có hiệu suất cao, đến từ những thương hiệu tiên phong và giàu bản sắc như Ferrari, Lamborghini và Aston Martin (ở Anh), không thể mô phỏng ở bất kỳ nơi nào khác.

Cũng không ngoa khi nói rằng, siêu xe châu Âu chính là một tuyên bố về sự khác biệt, kết hợp hài hòa giữa nghệ thuật và kỹ thuật, phản ánh nỗi ám ảnh của cựu lục địa với cái đẹp và truyền thống lâu đời. Cho tới tận ngày nay, một chiếc Ferrari 488 Pista hay một chiếc Bugatti Chiron cũng mang nặng di sản này, với thân xe bằng sợi carbon và hệ truyền động hybrid cho phép đẩy lùi giới hạn của những điều khả thi – 1.479 mã lực của chiếc Chiron, đủ để đạt tới tốc độ 420 km/h.

Phát minh, đổi mới, nâng cấp kỹ thuật luôn là khâu quan trọng nhất trong việc sản xuất ra một mẫu siêu xe. Kiểu đặt động cơ ở giữa xe, phía sau người lái, tiên phong trên chiếc Lamborghini Miura đã trở thành một dấu ấn đặc trưng, giúp cải thiện khả năng tăng tốc, phân bổ trọng lượng tốt hơn, tăng độ bám đường và vào cua ổn định hơn.

Khí động học cũng đã phát triển từ một yếu tố không được chú ý thành mối quan tâm hàng đầu. Đến thập niên 1980, những chiếc xe như Ferrari F40 đã sử dụng các vật liệu nhẹ như Kevlar và sợi carbon, giảm trọng lượng xuống chỉ còn 1.100 kg trong khi vẫn tạo ra đến 478 mã lực. Siêu xe hiện đại còn tiến xa hơn: chiếc McLaren P1, ra mắt năm 2013, sử dụng khí động học chủ động, với những cánh gió điều chỉnh theo thời gian thực để cân bằng lực ép xuống và tốc độ.

Ferrari 488 Pista (2015)

Nhưng câu chuyện về siêu xe không chỉ diễn ra ở châu Âu, mà nó có sự thay đổi ở những nơi khác, để phù hợp với văn hóa, con người và những ưu tiên phát triển ở đó. Tại Nhật Bản, siêu xe không xuất hiện từ các salon quý tộc mà từ tham vọng kiên cường của những gã khổng lồ công nghiệp sau chiến tranh. Các công ty như Toyota, Nissan và Honda, ra đời tại một quốc gia đang tái thiết sau sự tàn phá, đã coi hiệu suất là một sân chơi để chứng minh bản thân.

Hãy nhìn vào chiếc Nissan R32 Skyline GT-R năm 1989, cực kỳ ít phô trương về mặt hình thức, không mang bất kỳ dấu ấn nào của sự sang trọng, chỉ tập trung vào hiệu quả vận hành. Động cơ sáu xi-lanh thẳng hàng tăng áp kép và hệ dẫn động bốn bánh của GT-R mang lại độ chính xác “như phẫu thuật”, mang về cho nó biệt danh “Godzilla” nhờ sự thống trị trên các chặng đua.

Chiếc Lexus LFA năm 2007, với động cơ V10 4,8 lít “gầm rú” lên đến 9.000 vòng/phút, là một ngoại lệ hiếm hoi về thẩm mỹ “sang chảnh”, nhưng với dân trong nghề, trước nhất, nó chính là một kỳ quan kỹ thuật, được thiết kế để thể hiện năng lực làm chủ công nghệ của Toyota, cũng như tham vọng của thương hiệu con Lexus.

Lexus LFA (2007)

Sự tập trung vào hiệu suất của các nhà sản xuất xe hơi Nhật Bản bắt nguồn từ triết lý văn hóa kaizen – cải tiến liên tục. Họ muốn chế tạo ra những siêu xe cực kỳ mạnh mẽ rồi làm chủ chúng, biến chúng thành công cụ, chứ không coi chúng là những biểu tượng của địa vị. Chiếc Honda NSX ra mắt năm 1990 là một ví dụ điển hình, với khung gầm bằng nhôm và động cơ V6, thách thức các gã khổng lồ châu Âu với giá chỉ bằng non nửa. Ngay cả ngày nay, chiếc NSX năm 2016, với hệ truyền động hybrid và 573 mã lực, vẫn đề cao sự hoàn hảo về kỹ thuật hơn là thiết kế phô trương. Đường sá của Nhật Bản, thường hẹp và hay tắc, cũng định hình cách tiếp cận này, ưu tiên sự nhanh nhẹn và độ tin cậy hơn là sự xa hoa tuyệt đối.

Ở phía bên kia Thái Bình Dương, nước Mỹ lại kể một câu chuyện khác hẳn. Quốc gia của những đại lộ rộng lớn và đường chân trời vô tận đã sản sinh ra một biến thể của siêu xe, mà chúng ta quen gọi là xe cơ bắp - những quái thú thô sơ, gồ ghề, góc cạnh, như chiếc Dodge Charger 1969 hay Chevrolet Chevelle SS 1970.

Nissan R32 Skyline GT-R (1989)
Nissan R32 Skyline GT-R (1989)

Những mẫu xe này, với động cơ V8 khổng lồ và hệ dẫn động cầu sau, chỉ mang đến sức mạnh thô bạo, không phải sự tinh tế. Chiếc Chevrolet Corvette Sting Ray 1963, gắn động cơ V8 360 mã lực, đã tiến gần nhất đến địa hạt siêu xe, nhưng ngay cả nó cũng ưu tiên sức mạnh hơn sự chính xác.

Văn hóa xe hơi của Mỹ, được định hình bởi những đường đua drag (chỉ có 2 xe tham gia, cùng xuất phát và chạy trên 2 làn đường thẳng song song với độ dài tiêu chuẩn 402 mét) và những con đường rộng mở, coi trọng sự dễ tiếp cận và năng lượng thuần túy hơn là công nghệ cao siêu của châu Âu hay Nhật Bản. Xe cơ bắp mang tính dân chủ, được chế tạo cho mọi người đàn ông mơ ước đốt lốp trên những xa lộ bất tận, chứ không phải để điều khiển trên đường đua Nürburgring.

Tại sao Mỹ lại không phải cường quốc siêu xe? Đầu tiên, hãy nhìn vào hệ thống giao thông. Không gian rộng lớn của xứ sở này ưu tiên tốc độ trên đường thẳng hơn là khả năng vào cua, khiến xe cơ bắp trở thành lựa chọn tự nhiên. Thị trường của Mỹ cũng mang tính thực dụng, sản xuất hàng loạt luôn vượt trội so với thủ công độc nhất. Khi siêu xe Mỹ xuất hiện, như chiếc Ford GT 2005 hay Chevrolet Corvette C8 2019, chúng mang một màu sắc Mỹ đặc trưng – sức mạnh lớn, ngoại hình táo bạo và chi phí dễ tiếp cận.

Chiếc C8, với động cơ V8 495 mã lực, có giá khởi điểm 60.000 USD, chỉ bằng một phần nhỏ nếu so với Ferrari hay Lamborghini, phản ánh khuynh hướng “bình dân” của Mỹ. Ngay cả chiếc Dodge Viper, một biểu tượng của thập niên 1990 với động cơ V10 400 mã lực, cũng ít tinh tế hơn và tập trung nhiều hơn vào cảm giác bùng nổ không giới hạn.

Ford GT (2005)
Bất kể khác biệt đến đâu về hình thức, triết lý và kỹ thuật chế tác, thì siêu xe vẫn mang đậm màu sắc văn hóa của vùng đất, gắn liền với những giấc mơ và khao khát của những người tạo ra chúng.
Chevrolet Corvette C8 (2019)

Những khác biệt về siêu xe ở ba vùng đất này không chỉ mang tính kỹ thuật mà còn mang tính cảm xúc, phản ánh những giá trị của các xã hội đã sản sinh ra chúng. Một chiếc Ferrari 812 Superfast, với động cơ V12 789 mã lực, là vở opera trên bánh xe, mỗi đường cong và tiếng gầm là một minh chứng cho niềm đam mê của người Ý. Một chiếc Nissan GT-R, với động cơ V6 565 mã lực và độ bám của hệ dẫn động bốn bánh, là thanh katana của giới võ sĩ đạo, chính xác và không khoan nhượng. Một chiếc Dodge Challenger Hellcat, với động cơ V8 siêu nạp 707 mã lực, là một bản rock anthem, ầm ĩ và không hề biết ăn năn.

Nhưng bất kể khác biệt đến đâu về hình thức, triết lý và kỹ thuật chế tác, thì siêu xe vẫn mang đậm màu sắc văn hóa của vùng đất, gắn liền với những giấc mơ và khao khát của những người tạo ra chúng. Ở châu Âu, chúng là nghệ thuật; ở Nhật Bản, chúng là khoa học; ở Mỹ, chúng là sự nổi loạn. Đóng góp của mỗi khu vực là một chương trong một câu chuyện lớn hơn, kể về hành trình không ngừng nghỉ của chúng ta để tìm kiếm tốc độ, cái đẹp và đam mê.

Chevrolet Corvette ZR1
ZR1

2025 là chiếc Vette “hung hãn” nhất từng xuất xưởng từ nhà máy của Chevrolet, như một lời thách thức trực tiếp gửi đến các dòng siêu xe châu Âu. Dòng Corvette ra đời từ năm 1953, nhưng thế hệ C8 với động cơ đặt giữa đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa về một chiếc xe thể thao Mỹ. ZR1 luôn đồng nghĩa với sức mạnh không khoan nhượng, và phiên bản này đã chứng minh điều đó một cách xuất sắc.

Khối động cơ V8 LT7 5,5 lít tăng áp kép với công suất 1.064 mã lực và mô-men xoắn 828 lb-ft, kết hợp với hộp số ly hợp kép 8 cấp, xe có thể tăng tốc từ 0-96 km chỉ trong khoảng 2,3 giây và đạt tốc độ tối đa 375 km/h, bỏ xa những chiếc xe có giá gấp ba lần. Bộ cánh gió khí động học bằng sợi carbon tạo ra lực ép xuống mặt đường hơn 544 kg, và thiết kế cửa sổ tách đôi bằng sợi carbon gợi nhớ đến chiếc Corvette 1963 mang tính biểu tượng. Hệ thống treo thích ứng và phanh gốm carbon khổng lồ đảm bảo ZR1 không chỉ là “ông trùm” trên đường thẳng mà có thể xử lý các khúc cua cực kỳ điệu nghệ.

Trong các cuộc đua drag, nó đã đánh bại cả Ferrari và Lamborghini, cho thấy Chevrolet đã chế tạo được một “sát thủ siêu xe” thực thụ.

Giá tham khảo: 179.000 USD
Ferrari 296 GTB

Mẫu xe này đã từ bỏ động cơ V12 truyền thống để hướng tới tương lai điện hóa bằng động cơ V6, và nó là một kiệt tác, chứng minh rằng việc giảm dung tích không hề làm giảm đẳng cấp. Ra mắt từ năm 2021 và tiếp tục cải tiến ở phiên bản 2025, 296 GTB (cùng bản mui trần GTS) là câu trả lời của Ferrari cho kỷ nguyên hybrid. Một số chuyên gia lãng mạn đã nhận định, đây là “bức thư tình” gửi đến những người yêu nghệ thuật và tốc độ, được đặt trong một thân hình gợi cảm đậm chất Ý.

“Trái tim” của 296 GTB là khối động cơ V6 3.0 lít tăng áp kép kết hợp với hệ thống plug-in hybrid, tạo ra tổng công suất 819 mã lực. Sức mạnh này đủ để đưa chiếc xe tăng tốc từ 0-96 km/h chỉ trong 2,9 giây và đạt tốc độ tối đa hơn 330 km/h. Động cơ điện bổ sung 164 mã lực và cho phép xe di chuyển khoảng 26 km thuần điện, nhưng chính sự tích hợp liền mạch của các nguồn năng lượng mới làm cho chiếc Ferrari này trở nên tuyệt vời hơn.

Hệ dẫn động cầu sau, công nghệ phân bổ mô-men xoắn thông minh và hộp số ly hợp kép 8 cấp giúp xe dễ lái một cách đáng ngạc nhiên nhưng vẫn cực kỳ sắc bén trên đường. Khung gầm của 296 là một tác phẩm nghệ thuật, cân bằng giữa sự linh hoạt và ổn định, trong khi hệ thống khí động học tạo ra lực ép xuống mặt đường đáng kể mà không làm mất đi những đường nét mượt mà.

Không nghi ngờ gì nữa, 296 GTB chính là món hời so với các dòng xe Ferrari V12 đầu bảng. Một cỗ máy đầy cảm xúc và gây choáng ngợp, định nghĩa lại một chiếc siêu xe hiện đại có thể là gì.

Giá tham khảo: 346.000 USD
Lamborghini Revuelto

Đây là một “quái thú” hybrid bùng nổ, cho phép giữ lại di sản động cơ V12 của Lamborghini trên con đường tiến vào tương lai điện hóa. (Ra mắt vào năm 2023) để thay thế dòng Aventador, Revuelto (đặt tên theo một loài bò tót Tây Ban Nha) là chiếc siêu xe plug-in hybrid thực thụ đầu tiên của Lamborghini, thể hiện tầm nhìn về tương lai của hãng.

Sức mạnh đến từ khối động cơ V12 6,5 lít hút khí tự nhiên kết hợp với ba động cơ điện, tạo ra tổng công suất lên tới 1.001 mã lực, tăng tốc từ 0-96 km/h chỉ trong 2,5 giây và đạt tốc độ tối đa hơn 350 km/h, với hệ dẫn động bốn bánh và hộp số ly hợp kép 8 cấp mang lại độ bám đường và sự chính xác tuyệt vời. Hệ thống hybrid không phải để tiết kiệm nhiên liệu, mà là để mang lại hiệu suất cực cao, với các động cơ điện lấp đầy khoảng trống mô-men xoắn để tăng tốc tức thì.

Khung gầm liền khối bằng sợi carbon giúp giảm trọng lượng xuống còn 1.946 kg, mặc dù vẫn nặng hơn một số đối thủ. Thiết kế góc cạnh, hầm hố của Revuelto đậm chất Lamborghini, với cửa cắt kéo và khối động cơ lộ thiên dưới lớp kính. Bên trong, khoang lái giống như buồng lái máy bay chiến đấu, với các chi tiết hình lục giác và giao diện tập trung vào người lái.

Trong các cuộc đua drag, nó đã so kè với Corvette ZR1, dù thua sát nút “quái vật” giá phải chăng của Chevy nhưng vẫn chiếm được cảm tình nhờ sự “kịch tính” của mình, nhất là tiếng động cơ bùng nổ, như một minh chứng cho thấy xe hybrid cũng có thể “hoang dã” như những phiên bản thuần xăng.

Giá tham khảo: 608.000 USD
Lotus Evija 2025

Thương hiệu siêu xe của Anh luôn tuân thủ phương châm “thêm sức mạnh, bớt trọng lượng” với bất kỳ dòng sản phẩm nào. Ra mắt năm 2019 và sản xuất phiên bản giới hạn 130 chiếc cho năm 2025 (đã bán hết), Evija là mẫu xe điện và dẫn động bốn bánh đầu tiên của Lotus, kết hợp di sản với công nghệ tương lai.

Với bốn động cơ điện, Evija mang lại công suất 1.972 mã lực và mô-men xoắn 1.254 lb-ft, có lẽ chỉ chịu lép vế trước một vài đối thủ khác, như Rimac Nevera mà thôi. Xe đạt mốc 96 km trong vòng chưa đầy 3 giây và tốc độ tối đa hơn 320 km/h. Bộ pin 70 kWh nằm ở giữa xe, ưu tiên khả năng vận hành hơn phạm vi di chuyển, chạy được khoảng 400 km sau khi sạc đầy.

Khung gầm liền khối bằng sợi carbon giúp trọng lượng xe chỉ khoảng 1.678 kg (khá nhẹ đối với một chiếc xe điện), trong khi các đường dẫn khí động học khổng lồ và cánh gió sau có thể bật mở tạo ra lực ép xuống mặt đường đáng kể. Hệ thống lái thủy lực và hệ thống treo thụ động mang lại cảm giác lái chân thực, đảm bảo sự kết nối với người lái trên đường.

Thiết kế của Evija mang hơi hướng vị lai với những đường nét điêu khắc và khoang lái gợi nhớ đến những chiếc xe đua sức bền thập niên 1970. Đáng tiếc là mẫu xe này lại không được lưu hành ở Mỹ do không đáp ứng được một số tiêu chuẩn đặc biệt về an toàn và khí thải.

Giá tham khảo: 2,4 triệu USD
Rimac Nevera

Sản phẩm của Rimac Automobili, một “ông lớn” xe điện toàn cầu có trụ sở ở Croatia, Nevera (được đặt theo tên một cơn bão ở Địa Trung Hải) lần đầu tiên ra mắt dưới dạng concept C_Two vào năm 2018, đi vào sản xuất từ năm 2021 và tiếp tục thống trị trong năm 2025.

Bốn động cơ điện (mỗi bánh một động cơ) mang lại công suất “choáng ngợp” 1.914 mã lực và mô-men xoắn 1.740 lb-ft, biến Nevera trở thành chiếc xe sản xuất hàng loạt mạnh nhất trên Trái đất. Xe tăng tốc từ 0-96 km/h chỉ trong 1,74 giây trong điều kiện tối ưu và đạt tốc độ tối đa 415 km/h, giữ kỷ lục cả về tăng tốc lẫn chạy “nước rút” 400m (8,25 giây).

Bộ pin 120 kWh, được tích hợp vào khung gầm liền khối bằng carbon, cung cấp phạm vi di chuyển đáng ngạc nhiên, khoảng 480 km, trong khi hệ thống làm mát tiên tiến giúp giữ mọi thứ ổn định khi chạy trên đường. Công nghệ phân bổ mô-men xoắn và trọng tâm thấp giúp xe xử lý mượt mà dù nặng tới 2.300 kg. Phiên bản Nevera R năm 2025 bổ sung hệ thống khí động học cải tiến và khả năng vận hành sắc bén hơn.

Đây chính xác là món đồ chơi của giới siêu giàu, chỉ với 40 chiếc được lên kế hoạch sản xuất trong năm 2025.

Giá tham khảo: 2,2 triệu USD

Vào đầu thế kỷ 20, ô tô vẫn còn là một điều mới lạ, một cỗ máy cồng kềnh dành cho người giàu có, hoặc những người tò mò về cơ khí. Nhưng khi động cơ trở nên mạnh mẽ hơn và những con đường kéo dài hơn, một loại xe mới đã xuất hiện - chúng được chế tạo không chỉ để vận chuyển con người và hàng hóa, mà còn cho niềm vui tốc độ thuần túy.

Những năm 1920 và 1930 chứng kiến sự trỗi dậy của các thương hiệu như Bugatti và Alfa Romeo, khi cho ra đời những chiếc xe vừa bắt mắt vừa có hiệu suất vượt trội. Hãy nhìn chiếc Bugatti Type 35, với lưới tản nhiệt hình móng ngựa và khung gầm nhẹ, đã được ví như một tác phẩm điêu khắc di động. Động cơ 2.0L, tuy khiêm tốn theo tiêu chuẩn ngày nay, nhưng cũng đã vượt xa mọi chiếc ô tô đang di chuyển trên đường lúc bấy giờ.

Hãy hình dung một cuộc diễu hành hồi thập niên 1970 qua những con đường quanh co của bờ biển Amalfi: một đoàn xe Miura và Daytona, động cơ của chúng vang vọng vào vách đá, những người lái xe của chúng cười hồn nhiên và rạng rỡ như những cậu bé đã chợt biết cách điều khiển cỗ máy thời gian. Đây là tinh thần của thú chơi siêu xe – tự do, tình bạn và sự phấn khích trước sức mạnh vượt trội.

Trở thành người tiên phong

Thú chơi siêu xe có lẽ bắt đầu từ đây, mặc dù thuật ngữ “siêu xe” – supercar – phải đến vài thập kỷ sau mới xuất hiện. Cánh đàn ông tụ tập trong các ga-ra, ở hai bên những con đường rộng rãi và tại các buổi triển lãm ô tô đầu tiên, đôi mắt họ như bừng cháy vì sự quyến rũ của tốc độ. Họ là dân sửa xe, chế tạo máy móc, đám quý tộc, thương gia và cả những người mơ mộng, có cùng một nỗi ám ảnh: vượt qua năng lực vốn có của những chiếc xe đang có mặt trên thị trường. Sở hữu và lái một trong những cỗ máy như Bugatti Type 35 không khác gì lời tuyên bố mình là người tiên phong, sẵn sàng mạo hiểm mọi thứ để đổi lấy cảm giác hân hoan thoáng qua khi vào “ngọt” một khúc cua ở tốc độ chóng mặt.

Siêu xe thực sự, như chúng ta biết, được định hình trong kỷ nguyên sau Thế chiến II, khi những tiến bộ công nghệ và nền kinh tế toàn cầu bùng nổ đã thúc đẩy tham vọng của ngành sản xuất xe hơi. Khi chiếc Lamborghini Miura xuất xưởng vào năm 1966, người ta thường coi đó là khoảnh khắc siêu xe ra đời. Nó đã châm ngòi cho một cuộc cách mạng, để cho các đối thủ của Lamborghini đáp trả bằng những biểu tượng của riêng họ: Ferrari 250 GTO, Maserati Ghibli, Porsche 911 Turbo.

Cộng đồng người chơi siêu xe cũng lập tức mở rộng với tốc độ chóng mặt. Đủ loại hội nhóm được thành lập, nơi những người có cùng đam mê chia sẻ câu chuyện, trao đổi các loại phụ tùng, phụ kiện và tổ chức các cuộc diễu hành. Siêu xe không chỉ là một biểu tượng địa vị; nó là một lối sống, đòi hỏi kiến thức, sự cống hiến và sự sẵn lòng theo đuổi những thứ vừa mới mẻ lại vừa đắt đỏ.

Chưa bao giờ suy giảm

Chuyển tới thế kỷ 21, siêu xe đã phát triển thành một kỳ quan công nghệ, nhưng sức hút cảm xúc của nó vẫn không suy giảm. Những chiếc siêu xe ngày nay - như Bugatti Chiron, McLaren P1, hoặc Rimac C_Two - là những kỳ tích kỹ thuật thách thức sự hiểu biết. Chúng không chỉ là xe hơi, mà còn là những thí nghiệm vật lý, pha trộn sợi carbon, hệ thống hybrid và khí động học được điều khiển bằng trí tuệ nhân tạo (AI).

Tuy nhiên, với tất cả sự phức tạp của chúng, cộng đồng chơi và sưu tầm siêu xe ở khắp mọi nơi trên toàn cầu vẫn giữ nguyên một niềm đam mê như thuở ban đầu. Các sự kiện như Pebble Beach Concours d’Elegance hoặc Lễ hội Tốc độ Goodwood thu hút hàng chục ngàn người tham gia, mạng xã hội góp phần khuếch đại văn hóa này, với các tài khoản Instagram thoải mái phô diễn hình ảnh những chiếc siêu xe bóng bẩy đỗ trước hoàng hôn lộng lẫy hay xé toạc bầu không khí trên những con đường cao tốc xuyên qua sa mạc.

Các hashtag như #SupercarSunday hay #HypercarHeaven dễ kết nối một cộng đồng trải dài từ Dubai đến Los Angeles, không ai là không đam mê, không ai là không hiểu biết. Đúng vậy. Người đam mê siêu xe hiện đại được ví như những học giả tìm kiếm cảm giác mạnh. Họ nghiên cứu các đường cong mô-men xoắn, phân tích các sợi carbon, và tranh luận về ưu điểm của động cơ tăng áp so với hút khí tự nhiên. Sở hữu dường như là một cam kết - không chỉ về mặt tài chính mà còn về mặt trí tuệ. Một chiếc siêu xe đòi hỏi được chăm sóc, được hiểu biết và được tôn trọng.

Tại sao siêu xe lại có sức ảnh hưởng lớn như vậy, đặc biệt là đối với đàn ông? Đó là một câu hỏi bắt nguồn từ tâm lý học và văn hóa. Tốc độ gợi nhớ quá rõ về bản năng nguyên thủy của giống đực, từ những cuộc rượt đuổi con mồi của các thợ săn. Nhưng nó còn hơn cả cái gọi là nam tính. Thú chơi siêu xe là về sự theo đuổi những ý nghĩa rộng lớn hơn, tinh tế hơn: nghệ thuật chế tác, cảm giác phấn khích khi vượt qua giới hạn của bản thân, vẻ đẹp và ý nghĩa của tự do.

Hãy mường tượng cảnh lái chiếc McLaren 720S qua những cung đường khác nhau, sự chính xác của mỗi lần sang số, sự phấn khích của từng cú đạp ga, tất cả mang đến một cảm giác sống thật trọn vẹn mà ít trải nghiệm nào sánh được. Đó là một cuộc đối thoại giữa con người và cỗ máy, nơi mọi động tác đều có thể được đáp trả bằng kết quả nhanh như một cái chớp mắt hoặc hơn thế. Nó được mô tả như một trạng thái thiền định, nơi thế giới thu hẹp lại thành con đường phía trước, vô-lăng và bản giao hưởng của các pistol.

Một chiếc siêu xe là tuyên ngôn về sự thành công, vâng, nhưng nó cũng là biểu hiện của sự tinh tế. Đó là lý do tại sao các nhà sưu tập thường nói về những chiếc xe của họ như những tác phẩm nghệ thuật...

Giá trị của đam mê

Sự theo đuổi này cũng mang một giá trị xã hội. Một chiếc siêu xe là tuyên ngôn về sự thành công, vâng, nhưng nó cũng là biểu hiện của sự tinh tế. Đó là lý do tại sao các nhà sưu tập thường nói về những chiếc xe của họ như những tác phẩm nghệ thuật, được trưng bày trong những ga-ra có kiểm soát nhiệt độ như tranh quý trong gallery hoặc bảo tàng. Tại các sự kiện như Monterey Car Week, người tham dự không chỉ được chiêm ngưỡng các siêu xe; họ còn được nghe và được thấy những câu chuyện về phát triển, về rủi ro, về những giấc mơ đã trở thành hiện thực.

Thú chơi siêu xe vượt qua mọi biên giới, đoàn kết những người đam mê trong một ngôn ngữ chung tên là tốc độ. Ở Dubai, các vị sheikh đặt hàng những chiếc Aston Martin và Bugatti chế tác riêng, với lớp sơn lấm tấm vàng lấp lánh dưới ánh nắng sa mạc. Ở Tokyo, các cuộc giao lưu vào lúc đêm khuya cho thấy những chiếc Nissan GT-R hay Mitsubishi Eclipse Spyder GTS đã được độ lại, ánh sáng neon dưới gầm xe của chúng là sự tôn vinh ngấm ngầm đối với nền văn hóa siêu xe sôi động của Nhật Bản. Ở London, những con phố trong khu Knightsbridge rền vang tiếng động của những chiếc Ferrari và Lamborghini, do những doanh nhân trẻ và các quý tộc thuộc dòng dõi lâu đời cầm lái.

Sự hấp dẫn toàn cầu này đã khai sinh ra một hệ sinh thái hùng mạnh. Các cuộc diễu hành siêu xe, như Gumball 3000, chứng kiến các tay lái chạy khắp mọi lục địa, những chiếc xe của họ được dán logo nhà tài trợ, hành trình của họ được ghi lại cho hàng trăm triệu người chiêm ngưỡng. Các kênh YouTube như Shmee150 hay Supercar Blondie mở ra một cánh cửa vào thế giới này, với các video thu hút hàng triệu lượt xem. Những nền tảng này không chỉ nói về siêu xe; chúng còn thúc đẩy thú chơi, truyền cảm hứng cho những người đam mê trẻ tuổi dám mơ ước một ngày nào đó sẽ vặn chìa khóa chiếc hypercar của riêng mình.

Tuy nhiên, thú chơi này không phải không có những thách thức. Siêu xe cực kỳ đắt đỏ - không chỉ giá bán mà còn cả chi phí bảo trì. Một lần bảo dưỡng cho một chiếc Bugatti Veyron có thể tốn kém bằng một chiếc sedan hạng trung. Những lo ngại về môi trường cũng lớn dần, dù cuộc chuyển đổi sang động cơ điện và hybrid đang diễn ra. Và sau đó là nhận thức xã hội: đối với một số người, siêu xe là biểu tượng của sự dư thừa, phô trương.

Dù vậy, khi chúng ta nhìn về tương lai, thú chơi siêu xe đã chờ sẵn ở đó. Đối với những người đón nhận nó, đây chính là một sự theo đuổi suốt đời, một cuộc tìm kiếm những khoảnh khắc siêu việt trên bốn bánh xe. Lái một chiếc siêu xe là đối mặt với giới hạn của bản thân, để vượt qua chúng, để trở thành một phần của câu chuyện đã bắt đầu từ trăm năm trước và không hề có dấu hiệu kết thúc…

Hãy cùng chiêm ngưỡng chiếc Rimac C_Two - siêu xe điện “quái vật” với công suất 1.914 mã lực, tăng tốc 0-100 km/h dưới 2 giây. Nhanh đến mức não người còn chưa kịp xử lý, bỏ lại những tượng đài động cơ xăng trong làn bụi. C_Two là hình ảnh tiêu biểu cho cuộc cách mạng siêu xe điện, chứng minh rằng EV hoàn toàn có thể mang đến hiệu suất khiến dạ dày bạn thắt lại và tim bạn loạn nhịp, mà không tốn một giọt nhiên liệu hóa thạch nào. Tất cả những gì lướt qua tai bạn chỉ là tiếng máy rì rì khẽ khàng như phi thuyền sắp bật chế độ siêu tốc.

Những người bảo thủ cho rằng xe hybrid “nửa nạc nửa mỡ”, không trọn vẹn niềm đam mê xăng, cũng chẳng đủ táo bạo để thuần điện. Chúng nặng hơn – pin và hai hệ thống truyền động cộng dồn cân nặng, làm giảm độ sắc bén mà người mê tốc độ tìm kiếm. Dù vậy, hybrid vẫn chứng minh giá trị, vừa giữ hiệu suất ngang xe xăng, vừa dẫn dắt ngành công nghiệp ô tô tiến tới tương lai điện hóa.

Không ai muốn tụt hậu

Xu hướng xe điện là một cuộc dịch chuyển mang tính cách mạng, dù muốn hay không, tất cả các nhà sản xuất đều phải tính toán việc đối mặt với nó. Thật đáng ngạc nhiên, rất nhiều hãng siêu xe - những “thành trì” của sự bảo thủ về ý thức hệ - đang thích nghi một cách đáng kinh ngạc. Tesla có Roadster thế hệ 2, Lotus với Evija, đều có khát vọng lột xác và không bị tụt hậu trên đường đua.

Roadster, sau nhiều năm được “nhá hàng” và nay bước vào sản xuất sau lời khẳng định chắc nịch của Elon Musk, hứa hẹn tăng tốc 0-100 km/h trong 1,9 giây, tầm hoạt động hơn 960 km sau một lần sạc đầy. Evija - cú chào sân của Lotus trong thế giới hypercar điện - mang trên mình 2.000 mã lực và thiết kế sắc lẹm như cắt xuyên cả thời gian. Những cỗ máy này không chỉ “đuổi kịp” đàn anh xăng mà còn bỏ xa chúng trong gương chiếu hậu.

Tuy nhiên, có một thực tế không thể phủ nhận, là ngày càng nhiều thương hiệu xe hơi lại coi động cơ hybrid là hướng phát triển chính, thay vì xe điện. Siêu xe cũng không đứng ngoài xu hướng này. Kết hợp động cơ xăng với mô-tơ điện, chúng là cây cầu giữa truyền thống và tương lai. Ferrari SF90 Stradale dùng động cơ V8 tăng áp kép 4.0L kết hợp ba mô-tơ điện, tổng cộng 986 mã lực - vừa gào thét trên xa lộ với tốc độ 340 km/h, vừa có thể lặng lẽ lướt phố ở chế độ thuần điện. McLaren P1 - mẫu hybrid huyền thoại từ năm 2013 - được ca ngợi vì sự hòa quyện mượt mà giữa động cơ V8 3.8L và mô-tơ điện, tạo ra 903 mã lực và độ chính xác “như phẫu thuật”.

Hybrid là cách giới siêu xe vừa có cá lại vừa có tay gấu: vẫn giữ được tiếng gầm đầy mê hoặc, lại giảm khí thải, giảm mức độ tiêu hao nhiên liệu. Cũng trong năm 2013, khi thế giới còn mới chớm nghĩ đến động cơ hybrid, chiếc Porsche 918 Spyder đã đặt ra những tiêu chuẩn mới: chạy đường đua Nürburgring mất 6 phút 57 giây, phá kỷ lục 7 phút ở thời điểm đó, chạy được 29 km ở chế độ thuần điện sau một lần sạc, tăng tốc từ 0-100 km chỉ mất 2,6 giây. Người ta từng ví von, nó như một lực sĩ thể hình, nhưng lại thành thạo cả bộ môn yoga.

Tuy nhiên, không phải ai cũng yêu hybrid. Những người bảo thủ cho rằng chúng “nửa nạc nửa mỡ”, không trọn vẹn niềm đam mê xăng, cũng chẳng đủ táo bạo để thuần điện. Chúng nặng hơn - pin và hai hệ thống truyền động cộng dồn cân nặng, làm giảm độ sắc bén mà người mê tốc độ tìm kiếm. Dù vậy, hybrid vẫn chứng minh giá trị, vừa giữ hiệu suất ngang xe xăng, vừa dẫn dắt ngành công nghiệp ô tô tiến tới tương lai điện hóa.

Hiệu năng hay cảm giác?

Đã đến lúc trở lại với “con voi im lặng” trong phòng. Trải nghiệm siêu xe từ lâu gắn liền với sức tấn công mạnh mẽ về các giác quan: tiếng hú động cơ, mùi lốp cháy, những rung động của khung gầm khi bị ép tới giới hạn. Xe điện vẫn đảm bảo tốc độ, độ bám đường và mọi yếu tố kỹ thuật khác, nhưng việc thiếu tiếng động cơ huyền thoại đã khơi lên tranh luận triết lý: siêu xe im lặng thì có còn là siêu xe?

Suốt hàng chục năm qua, tiếng gầm của Ferrari V8 hay tiếng gào thét của Lamborghini V12 đã là một phần của cảm giác phấn khích chạy dọc sống lưng, tựa tiếng sư tử trước khi lao vào cuộc săn. Xe điện căn bản không thể tạo ra thứ âm thanh mang đến nhiều cảm xúc như vậy, và điều này thách thức mối liên kết bản năng đó. Một số hãng sáng tạo bằng cách lắp bộ phát mô phỏng tiếng động cơ, như Dodge với chiếc Charger Daytona SRT - nghe thì vui đấy, nhưng liệu có thật không? Trong khi đó, Rimac chọn trung thành với sự im lặng, cho rằng cú “đạp” tàn bạo của mô-men xoắn điện đủ nói thay mọi tiếng gầm.

Với nhiều người, câu trả lời hiển nhiên là “không”. Âm thanh, như họ nói, là một phần của câu chuyện, là móc nối cảm xúc biến một chiếc xe chạy nhanh thành huyền thoại. Đó là lý do Ferrari F40 vẫn được trả giá triệu USD - vì tiếng động cơ V8 2.9L của nó có thể làm đàn ông trưởng thành rơi nước mắt.

Thế hệ fan trẻ thì cởi mở hơn. Mô-men xoắn điện lập tức, không cần chờ tăng áp hay tua máy, mang lại cú hích mà động cơ xăng khó sánh kịp. Rimac C_Two không chỉ tăng tốc - nó “dịch chuyển tức thời”, ép người lái vào ghế như phim viễn tưởng. Sự im lặng có thể kỳ lạ, nhưng cũng mang hơi hướng thú vị, như lái máy bay tàng hình. Lotus gọi Evija là “âm thanh của tương lai”. Tesla thì bỏ qua cảm xúc, tập trung vào con số: Model S Plaid 1.020 mã lực, 0-96 km/h trong 1,1 giây - hiệu suất lên tiếng thay mọi ống xả.

Vậy siêu xe điện và hybrid có còn là siêu xe? Chắc chắn là có. Chúng có thể thiếu tiếng gầm, nhưng vẫn trọn vẹn ở những yếu tố còn lại: hiệu suất gây choáng váng, thiết kế thời thượng và hút mắt, cũng như giá trị bất biến của thương hiệu.

Đâu mới là ý nghĩa cơ bản?

Cuộc tranh luận thực ra xoay quanh ý nghĩa của siêu xe: đam mê, độc nhất, và đỉnh cao công nghệ. Trên các tiêu chí đó, siêu xe điện đều đáp ứng, thậm chí vượt trội về hiệu suất. Pininfarina Battista giữ danh hiệu xe chạy đường phố nhanh nhất thế giới: tăng tốc 0-300 km/h dưới 12 giây. Có lẽ linh hồn của siêu xe thời đại mới không nằm trong âm thanh, mà trong sự táo bạo phá vỡ giới hạn.

Như dự báo của giới chuyên gia, siêu xe điện và hybrid chắc chắn sẽ chiếm ưu thế trong khoảng một thập niên tới. Việc chiếc crossover điện Lamborghini Lanzador được mở bán vào năm 2029 cho thấy, “bò điên” rồi cũng sẽ trở thành… “bò xanh”. Chiếc Ferrari EV đầu tiên, dự kiến ra mắt trong tháng 10/2025, hứa hẹn kết hợp di sản của Maranello với hiệu suất điện tân tiến. Bugatti, sau khi bắt tay Rimac, đang nghiên cứu mẫu hypercar điện phát triển từ chiếc Chiron, với công suất vượt qua mốc 1.500 mã lực.

Siêu xe điện cũng đang “dân chủ hóa” thú chơi, dù vẫn cực đắt. Nếu Pagani Huayra hay Koenigsegg Jesko là tác phẩm thủ công giá triệu USD, thì Tesla Roadster hướng tới mức “dễ thở” hơn (từ 200.000 USD). Chiếc Corvette E-Ray thậm chí đưa ra mức giá xuất xưởng chỉ 109.000 USD, nghĩa là dễ tiếp cận cả với tầng lớp trung lưu. Nhưng người ta vẫn xếp hàng chờ đợi chiếc Fulminea của tân binh Automobili Estrema, giá 2,3 triệu USD. Hoàn toàn xứng đáng, vì chỉ có 61 xe được sản xuất, động cơ điện 2.040 mã lực, pin thể rắn, tầm hoạt động 523 km, chứng minh EV vừa nhanh kinh hoàng vừa hữu dụng - như việc bạn có thể lái tàu vũ trụ đi siêu thị vậy.

Nhưng rõ ràng, chuyển sang siêu xe điện/hybrid không suôn sẻ, nhất là ở phần kỹ thuật. Vấn đề trọng lượng xe là một thách thức lớn: pin rất nặng, dù sử dụng các loại vật liệu siêu nhẹ như carbon sợi thủy tinh thì đại đa số siêu xe điện vẫn nặng hơn siêu xe xăng. Như trọng lượng của Rimac C_Two là gần 1.950 kg - hơn Lamborghini Aventador khoảng nửa tấn.

Vậy siêu xe điện và hybrid có còn là siêu xe? Chắc chắn là có. Chúng có thể thiếu tiếng gầm, nhưng vẫn trọn vẹn ở những yếu tố còn lại: hiệu suất gây choáng váng, thiết kế thời thượng và hút mắt, cũng như giá trị bất biến của thương hiệu. Lễ hội Goodwood Festival of Speed giờ trưng bày cả siêu xe điện lẫn xăng, và đám đông vẫn bị mê hoặc. Mạng xã hội tràn ngập video Tesla Plaid vượt qua Lamborghini trên đường đua drag, và những dân chơi mới gia nhập, bị cuốn hút bởi lời cam kết về “tốc độ bền vững”.

Tiếng gầm có thể đã mất, nhưng cảm giác - linh hồn - của siêu xe vẫn sống động vậy thôi. Và ai biết được? Có khi bạn sẽ bật chế độ giả tiếng ống xả, chỉ để hoài niệm, rồi bật cười khi bỏ lại quá khứ trong làn bụi phía sau.

Cơn say mê tốc độ của cả giới làm phim và khán giả gần như đồng hành cùng sự phát triển của bộ môn nghệ thuật thứ bảy. Trường đoạn đua xe ngựa trong Ben-Hur (1958) bộ phim giành tới 13 giải Oscar, đã được cả thế giới công nhận là một trong những phân cảnh ngoạn mục, đáng nhớ và hoàn hảo nhất trên màn bạc.

Khi công nghệ phát triển, Hollywood có thêm nhiều phương tiện khác nhau để thể hiện tốc độ, nhưng chủ yếu vẫn là xe hơi. Đến giữa thế kỷ 20, xe hơi đã chiếm trọn ánh hào quang trong các phim như Bullitt (1968), nơi Steve McQueen lái chiếc Ford Mustang GT Fastback theo sát chiếc Dodge Charger qua những con đường đồi dốc ở San Francisco. Cũng từ đây, Hollywood bắt đầu nhận ra những chiếc xe cũng rất quan trọng, chúng có thể mang ý nghĩa cảm xúc, trở thành phần mở rộng cá tính của người lái.

Những dòng xe cơ bắp của thập niên 1960 và 1970, như chiếc Pontiac GTO Judge trong Two-Lane Blacktop (1971) hay chiếc Plymouth Cuda trong Phantasm (1979), thể hiện một tinh thần bứt phá khỏi mọi ràng buộc. Đây là những chiếc xe của sự gai góc và kiêu hãnh, do những người hùng chống lại cái ác điều khiển, không chịu sự kìm hãm của hệ thống pháp luật kiểu cổ điển.

Mang lại sự hưng phấn tột cùng

Khi đã nói về tốc độ trong điện ảnh hiện đại, chúng ta không cách nào không nhắc đến loạt phim đình đám Fast & Furious. Từ khởi đầu giản dị vào năm 2001 như một câu chuyện về đua xe đường phố, series này đã phát triển thành hiện tượng văn hóa, với tầm vóc nội dung cũng mở rộng ra phạm vi toàn cầu, với đủ loại siêu xe góp mặt, khiến cánh mày râu (và cả phái đẹp) khắp mọi nơi phải tò mò, phải say mê, phải thèm muốn.

Có lẽ, chiếc Toyota Supra MKIV 1994 màu cam của nhân vật Brian O’Conner luôn được nhớ đến nhiều nhất. Nó đại diện cho sự trung thành và khéo léo, được đội ngũ của “Dom” Torreto chế tạo để khẳng định sức mạnh của “gia đình”. Nó cũng được xem là bức thư tình gửi đến văn hóa độ xe thời đó, khi đèn neon gầm và bình ni-tơ tăng áp là “chân ái” của dân chơi. Sau khi Paul Walker - người thủ vai Brian O’Connor - qua đời năm 2013 trong một tai nạn thảm khốc, chiếc Supra MKIV đã trở thành lời tri ân xúc động dành cho di sản của anh.

Xứ Phù Tang còn đóng góp nhiều mẫu siêu xe đáng chú ý khác nữa, như chiếc Nissan Skyline GT-R R34 màu xanh bạc, cũng do Brian cầm lái trong 2 Fast 2 Furious, một lựa chọn hoàn hảo cho những con phố Miami nhờ động cơ turbo và khả năng vận hành linh hoạt. Bên cạnh đó là chiếc Mazda RX-7 VeilSide Fortune màu cam trong tập Tokyo Drift, người Nhật Bản vẫn tự hào coi nó như một “đại sứ văn hóa”, giới thiệu nghệ thuật drift (trượt bánh sau) cho khán giả toàn cầu.

Tuy nhiên, người Mỹ cũng rất biết cách vinh danh dòng xe cơ bắp hiệu suất cao của mình, với sợi dây cảm xúc xuyên suốt cả series là tình yêu của nhân vật chính “Dom” Torreto dành cho chiếc Dodge Charger, với các mẫu R/T 1970 và R/T “Ice Charger” 1968, những con “quái vật” trên mọi địa hình, thậm chí, có thể truy đuổi cả tàu ngầm hạt nhân.

Bên cạnh đó, công chúng còn chứng kiến sự xuất hiện của chiếc Chevrolet Monte Carlo 1971, Dodge Charger SRT-8, Chevrolet Fleetline, Ford Mustang Fastback, Dodge Charger Daytona SRT EV, đều là những biểu tượng lớn cho sức mạnh Mỹ thuần túy, cổ điển, hầm hố và bền bỉ sau hàng chục năm chinh chiến. Dĩ nhiên, họ cũng không thể quên được màn thể hiện choáng ngợp của chiếc W Motors Lykan Hypersport trong tập Furious 7 với pha hành động xuyên qua ba tòa nhà chọc trời ở Abu Dhabi, một minh chứng cho sự xa hoa đến nghẹt thở của giới siêu giàu Trung Đông.

Còn siêu xe châu Âu thì sao? Sân chơi của chúng nằm ở Need For Speed, bộ phim dựa theo video game đình đám cùng tên, tập trung vào dàn dựng hành động thực tế hơn là hiệu ứng CGI, để mang đến cảm giác chân thực nhất cho khán giả. Cũng vì thế, những màn rượt đuổi trong phim dễ dàng khiến công chúng - đặc biệt là fan của trò chơi gốc - vô cùng phấn khích, vì không phải lúc nào họ cũng được chứng kiến những mẫu xe huyền thoại phô diễn được hết năng lực, lại còn trên màn ảnh rộng.

Đó là Koenigsegg Agera R, dùng động cơ twin-turbo V8 công suất 1.140 mã lực, chiếc xe bị đánh cắp vì quá đắt giá, quá hiếm hoi, dẫn đến một cuộc đua đầy thù hận để đòi lại công lý. Đó là Lamborghini Sesto Elemento dùng vật liệu carbon-fiber siêu nhẹ, mang vẻ đẹp thanh thoát nhưng đầy uy lực. Đó là McLaren P1, siêu xe hybrid, một biểu tượng của tiến bộ công nghệ, đã tỏa sáng trong cuộc đua De Leon ở cuối phim.

Tuy nhiên, vì là phim Mỹ, nên cuối cùng, được vinh danh nhất lại là một mẫu xe cơ bắp đặc chế: Ford Shelby Mustang GT500, lắp động cơ V8, tượng trưng cho tinh thần kiên cường và nỗ lực vượt qua khó khăn của nhân vật chính Tobey Marshall. Need For Speed đã chứng minh được, một bộ phim không cần cốt truyện phức tạp, chỉ cần những cú drift, tiếng động cơ gào rú và những màn đốt lốp điên cuồng là đủ lôi khán giả đến rạp.

Nền tảng cho sự ngoạn mục

Dĩ nhiên, sự ám ảnh của Hollywood với tốc độ không chỉ giới hạn trong những bộ phim chuyên về đua xe. Gone Gone in 60 Seconds (2000) đã mang đến cho khán giả “Eleanor”, một chiếc Shelby Mustang GT500 khác, sản xuất năm 1967, màu đen-bạc, chính là nhiệm vụ mà tay trộm xe do Nicolas Cage thủ vai phải hoàn thành.

Trong khi đó, The Italian Job đã biến những chiếc Mini Cooper trở thành những ngôi sao nhanh nhẹn, luồn lách qua các con phố của LA với sự chính xác đầy tinh quái. Ford v Ferrari (2019) đã tái hiện câu chuyện chiếc Ford GT40 đối đầu với chiếc Ferrari 330 P3 tại giải đua Le Mans huyền thoại, một tác phẩm chân thực bậc nhất về tình yêu, niềm đam mê và nhiệt huyết của “những con đực” với tốc độ và khát khao chinh phục.

Ngay cả Baby Driver (2017) cũng biến chiếc Subaru WRX thành một người đồng hành đầy kịch tính cho người lái xe tẩu thoát của Ansel Elgort, với tiếng gầm từ động cơ tăng áp khuếch đại trong mọi cảnh rượt đuổi. Những chiếc xe này không chỉ là phương tiện di chuyển; chúng là những người đồng đội, những nhân vật quan trọng đã góp phần định hình các câu chuyện và tạo nên sự hồi hộp cho khán giả.

Hãy nhìn cả vào những loạt phim trinh thám hàng đầu của Hollywood, như 007, Jason BourneMission: Impossible, có thể thấy tốc độ luôn là nền tảng cho những màn hành động ngoạn mục nhất. Khán giả luôn ồ lên phấn khích mỗi khi được chiêm ngưỡng một mẫu xe mới của James Bond, nhưng thứ gắn liền với điệp viên này luôn là Aston Martin, dù là DB5, DB10 hay Vahalla, đều là sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại, nơi công nghệ tương lai đồng bộ cùng di sản cổ điển.

Còn trong Mission: Impossible, ngoài những màn phô diễn điệu nghệ với các loại motor, khán giả cũng thấy Ethan Hunt “làm xiếc” cùng BMW i8, BMW M3 E36 hay Lamborghini Huracán, từ phố phường chật hẹp tới rừng núi hiểm trở hay sa mạc mênh mông. Jason Bourne thì sao? Chàng điệp viên khiêm tốn này dù có vẻ thích chạy bộ và rượt đuổi trên các nóc nhà hay những ngõ nhỏ quanh co, nhưng khi ngồi sau vô-lăng, như trong cảnh đua xe qua New York, chiếc Mercedes-Benz CLK-Class dưới sự điều khiển của anh vẫn trở thành một thứ vũ khí có độ chính xác đến tuyệt đối. Phân cảnh này, với góc quay hơi rung và những cú cắt cảnh đột ngột khiến khán giả cảm thấy mình như đang ngồi cạnh Bourne, tim đập thình thịch theo từng cú “chém” cua…

Theo đà tiến hóa của điện ảnh trong hàng chục năm qua, rõ ràng, cách mô tả tốc độ cũng có rất nhiều thay đổi. Nhưng bất kể thế nào, thì Hollywood vẫn biết cách biến tốc độ thành một ngôn ngữ phổ quát, kể những câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và khát khao chiến thắng. Những chiếc xe như phương tiện chuyên chở ước mơ và cảm xúc của cả nhân vật lẫn khán giả. Khi tiếng động cơ rền vang hòa vào tiếng lốp nghiến trên mặt đường, chúng ta nhận ra, tốc độ không chỉ là di chuyển nhanh - mà còn là cảm nhận sự sống.